[giaban][/giaban]
[giacu][/giacu]
[hot]HOT[/hot]
[hangsx][/hangsx]
[tinhtrang]Còn hàng[/tinhtrang]
[mota]
- Có bảo hành
- Xuất xứ:
[/mota]
[chitiet]
Nguồn gốc:
Cây Gòn hay gọi là cây bông gạo, còn được gọi là cây bông gòn, cây
bông lụa, cây bông Java, danh pháp khoa học hai phần : Ceiba pentandra, là một
loài cây nhiệt đới thuộc bộ Cẩm quỳ (Malvales) và họ Cẩm quỳ (Malvaceae) nghĩa
rộng, trước đây được tách ra trong họ riêng gọi là họ Gạo (Bombacaceae), có
nguồn gốc ở Mexico, Trung Mỹ, Caribe, miền bắc Nam Mỹ và khu vực nhiệt đới miền
tây châu Phi (phân loài Ceiba pentandra guineensis). Từ này còn được sử dụng để
chỉ sợi thu được từ quả của nó. Nó có lẽ là loại cây linh thiêng trong thần
thoại Maya.
Nó còn có tên gọi là
cây bông Java, bông gòn Java hay cây bông lụa.
Cây
bông gạo ( bông gòn ) cao tới 60–70 m và có thân cây to lớn (đường kính tới 3 m)
với các rễ phụ gia cố thêm. Thân cây và các cành lớn có nhiều gai lớn, cứng.
Lá phức chứa 5-9 lá
chét, mỗi lá chét dài tới 20 cm và tương tự như lá cọ (lá dạng chân vịt).
Cây trưởng thành sinh
ra khoảng vài trăm quả dài khoảng 15 cm mỗi quả. Quả chứa các hạt được bao bọc
trong các sợi mịn có màu vàng là hỗn hợp của linhin và xenluloza. Quá trình thu
hoạch và tách sợi rất tốn công sức và là công việc thủ công.
Đặc
tính thực vật:
Sợi của nó nhẹ, nổi trên nước, đàn hồi, dễ cháy
và không thấm nước. Nó không thể xe thành sợi giống như chỉ nên được dùng làm
chất nhồi cho các loại đệm, gối, bàn ghế, đồ chơi trẻ em và các lớp cách âm,
cách nhiệt. Nó cũng đã từng được dùng nhiều trong các loại áo bông hay các đồ
vật tương tự nhưng ngày nay đã được thay thế bằng các vật liệu tổng hợp nhân
tạo. Hạt chứa dầu được sử dụng để nấu xà phòng và có thể làm phân bón.
Việc canh tác thu hoạch quy mô được thực hiện
châu Á, chủ yếu là ở Java (từ đây mà có các tên gọi khác liên quan đến Java) và
các nơi khác ở Indonesia, Malaysia, nhưng cũng có tại Philipin và Nam Mỹ.
Sợi
tương tự được tìm thấy trong quả của cây Bombax malabarica (cây bông lụa Ấn Độ,
nó còn được gọi là cây bông gòn Ấn Độ) và sợi của nó có màu sẫm hơn cũng như
không nhẹ như loại của cây bông gạo này.
Loài cây này là "quốc thụ" của Puerto
Rico. Cây bông gạo cũng là một trong các chủ đề chính trong
The Great Kapok Tree của Lynne Cherry.
Đây là một loài cây gỗ lớn rụng lá theo mùa, có
nguồn gốc ở Trung Mỹ và Nam Mỹ, cũng có thể cả Tây châu Phi. Cây mang nhiều đặc
điểm thực vật học gần với Bông gạo, Pơ-lăng… nên được xếp cùng họ Bông gạo –
Bombacaceae với các loài đó (cũng có tác giả cho rằng nó thuộc họ Bông –
Malvaceae). Nó nằm trong chi Ceiba, với tên loài là Ceiba pentandra (trong đó
pentandra có nghĩa là 5 nhị). Cây mang lá kép chân vịt 5-9 lá chét. Hoa thường
nở trước khi lá mới xuất hiện. Hoa mẫu 5, cánh hoa màu trắng kem hay hồng nhạt.
Quả nang lớn, mọc thỏng, vỏ quả mỏng, ruột quả lớn chứa toàn sợi, khi khô tự
khai.
Do sợi quả của nó không hút ẩm, mềm mại, màu
sáng trông khá tinh khiết, nhẹ, nổi được trên nước, đàn hồi khá mạnh, không bị
xe thành búi như sợi bông vải, nên đã được con người sử dụng vào nhiều mục đích
khác nhau như làm các lớp cách nhiệt, cách điện, nhồi thú bông, nệm trải
giường, lót ghế, chăn đắp, gối… Hạt bông gòn chứa nhiều dầu, sử dụng được cho
việc sản xuất xà phòng. Nước sắc vỏ thân được dùng cho lợi tiểu, kích dục, điều
trị chứng đau răng, và cả cho tiêu chảy thể II. Gỗ của Bông gòn nhẹ, mềm, dễ
gia công. Nhiều nơi dùng gỗ của những cây Bông gòn cổ thụ, có kich cỡ lớn, để
làm ca-nô. Từ đó, cây Bông gòn đã được di thực vào các vùng nhiệt đới và cận
nhiệt đới hầu khắp trái đất, đặc biệt là châu Á. Nó đã sớm trở thành cây trồng
kinh tế ở nhiều nơi như Java, Indonesia, Malaysia, Philippines và Nam Mỹ. Trong
đó, Java là nơi phát triển mạnh nhất.
Trong thực tế, Bông gòn có nhiều dạng. Dạng thân không gai, vỏ
cành nhánh và thân non đều có màu xanh; Dạng thân và cành có nhiều gai thô,
cành già và thân già có màu xám nâu; Dạng thân cành không gai, cành già và thân
già có màu xám nâu, lá nhỏ, dày, trông tựa cây Chân chim, tán lá gọn… Ở công
viên Hoàng Thành, dọc theo đường Lê Huân, đoạn gần cửa Chưởng Đức, có 3 cây
thuộc dạng thứ ba, có thân thon, thẳng, dáng dấp đẹp, cây cao khoảng trên dưới
20 m.
Cây tái sinh bằng hạt và chồi đều khỏe, do vậy
tốc độ phát triển cá thể khá nhanh. Nhiều trường hợp, người dân cắt cành cắm
làm trụ hàng rào hoặc làm choái cho cây nông nghiệp leo, sau một thời gian,
cành đã phát triển thành một cây mới. Khi cây bị chặt hạ chừa lại phần gốc, các
chồi ngủ được đánh thức, sinh trưởng rất nhanh. Nếu không bị xử lí tiếp thì sau
một thời gian ngắn, gốc cây đó đã tái tạo một cây mới có hằng chục cành mọc
đứng. Có thể lợi dụng đặc điểm này, dùng nó làm vật liệu trồng phân tán hoặc
tập trung ở những nơi thích hợp để thu sản phẩm, đồng thời phòng hộ chống xói
mòn đất và che chắn cho hệ thống cây trồng nông nghiệp. Ở các đô thị, theo tôi
nghĩ, không nên để cây Bông gòn phát triển thái quá, nếu không muốn nói là phải
hạn chế trồng và phát triển. Như nhiều người đã thấy, đến mùa quả chín, khô và
nứt nẻ, tơ sợi của nó phát tán lung tung làm ảnh hưởng vẻ mỹ quan đô thị.
Chi bông gòn:
Chi Bông gòn (danh pháp khoa học:
Ceiba) là tên gọi để chỉ một chi với một vài loài cây thân gỗ lớn trong một số
khu vực nhiệt đới, bao gồm Mexico, Trung và Nam Mỹ, Bahamas, Caribe, Tây Phi và
Đông Nam Á. Một số loài có thể cao tới 70 mét hoặc hơn thế, với thân cây thẳng,
nói chung ít tạo cành nhánh, tán lá lớn, trải rộng và các rễ "gia cố"
có thể cao hơn chiều cao của một người lớn đứng thẳng. Loài được biết đến và
trồng nhiều nhất là cây bông gòn (Ceiba pentandra).
Quan điểm của các nhà thực vật học gần đây là
đưa chi Chorisia vào trong chi Ceiba, sẽ làm tăng số lượng loài được chấp nhận
từ 10 lên tới 20 hoặc nhiều hơn và đặt toàn bộ chi mới trong họ Cẩm quỳ.
Các loài thuộc chi Ceiba bị ấu trùng của một số
loài thuộc bộ Cánh vẩy (Lepidoptera) phá hoại, như Bucculatrix ceibae chỉ phá
hoại chi này.




